Thời Vũ lặng lẽ đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng hai người vừa bước ra ngoài. Ánh nắng xuyên qua cửa kính tiệm thuốc hắt lên mặt anh ấm áp. Thế nhưng, Thời Vũ lại đờ đẫn ôm lấy cánh tay, cảm thấy trời có chút se lạnh.
Hóa ra là vậy.
Thế giới này thật nhỏ, đường đời cũng thật khéo sắp đặt. Cứ phải là ba người chúng ta, lại tình cờ gặp nhau ở một thành phố xa lạ.
Đêm qua, không phải anh nghe nhầm. Không hề.




